Tâm sự của của một gái bao
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở Hà Nam, quê tôi chẳng có ruộng, cũng không có đất đai để bố mẹ tôi có thể trồng rau, nuôi gà. Bố tôi làm thợ đập đá tại một mỏ khai thác đá tư nhân, còn mẹ tôi thì đi giúp việc cho một người quen ở gần nhà.
Năm 18 tuổi, tôi biết mình chẳng thể nào thi đỗ đại học, vì tôi học kém, và nhà tôi cũng chẳng có tiền cho tôi đi học. Mẹ tôi bảo: “Mày làm gì thì làm, hết lớp 12 tao không nuôi được mày nữa đâu”. Không cần mẹ nói thì tôi cũng biết là phải tính đường đi cho mình. Nhưng mà, làm gì, làm như thế nào thì tôi không biết.
Chán nản, tôi lao vào chat. Rồi một ngày tháng 1 năm 2008, tôi quen anh. Tôi kể cho anh nghe về cuộc sống của mình, về sự hoang mang và bế tắc mà mình đang gặp phải.
Tháng 6 tôi thi xong tốt nghiệp lớp 12, đó cũng là lúc anh và tôi hẹn gặp nhau. Việc đầu tiên anh bảo với tôi không phải là vào nhà nghỉ mà là sẽ tìm thuê cho tôi một phòng trọ, hướng dẫn tôi nên đăng ký vào học một trường trung cấp ở Hà Nội và thời gian còn lại sẽ đến công ty anh làm. Anh bảo, mọi chi phí ăn ở học hành của tôi anh sẽ lo hết.

Cuộc đời tôi như mở một trang mới. Thiên đường, hay địa ngục, tôi chẳng thể nào biết được. Chỉ hiểu rằng, nhờ có anh tôi không còn là một con bé nghèo rớt lúc nào cũng ở tình trạng thiếu ăn và thèm ăn.
Hàng tuần, anh đến với tôi vào tối thứ 7. Đó là khoảng thời gian tôi được tái sinh. Và đôi khi tái sinh cho đến kiệt cùng sức lực vì trong "chuyện ấy" anh rất khỏe. Có những đêm anh bắt tôi phục tùng suốt 4,5 tiếng đồng hồ, sáng ra thì người tôi như một cái giẻ rách và phải một tuần liền mới hồi lại sức. Nhưng bù lại, tôi có tiền của anh.
Mỗi tuần anh đưa tôi 300.000 đồng, cuối tháng anh đưa tiền nhà cho tôi trả, còn lúc nào cần chi cho quần áo, giày dép thì anh sẽ đưa riêng. Anh không bao giờ đưa nhiều tiền cho tôi vì sợ nếu có nhiều tiền tôi sẽ hay đi chơi. 300.000 đó, tôi chỉ dám tiêu 150.000 đồng, còn lại tôi thường gửi quê về cho mẹ. Thời gian gần đây, tiền anh cho tôi tăng lên một chút, khoảng 500.000 đồng/tuần, tôi gửi về cho nhà 200.000, còn lại cũng đủ cho tôi sống qua ngày.
Mẹ tôi chẳng bao giờ thèm hỏi sao tôi có tiền học, tiền ăn, thậm chí nếu hết tuần mà không thấy tôi gửi tiền về bà còn điện ra chửi.
Một lần, thằng em trai tôi ra phòng trọ, nghe chuyện từ những người hàng xóm, nó chửi thẳng vào mặt tôi: “Bà chả khác gì con cave, bà đừng bao giờ vác cái mặt về nhà nữa”. Tôi chỉ biết đứng lặng nhìn nó!
Tương lai mờ mịt
Ngày mới quen anh, tôi biết anh đã có vợ và hai người không có một cuộc sống hạnh phúc. Vợ anh là một người đàn bà ghê gớm, dù nhất định không chịu li dị với anh nhưng cũng cặp với nhiều gã đàn ông. Một mình anh phải lo ăn học cho hai đứa con và mẹ ruột của mình. Thời gian tôi mới ra Hà Nội, tôi có đến làm việc tại công ty anh. Có lẽ vì tôi chẳng xinh đẹp gì và anh cũng khéo giấu nên mọi người ở đó không biết quan hệ của chúng tôi.

Chỉ đến khi chị vợ theo anh đến tận nhà trọ và phát hiện ra kẻ đang sống với chồng mình bên ngoài là tôi thì ngay hôm sau bà ta đến công ty và tát thẳng vào mặt tôi, lao vào định xé áo tôi. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi không thấy sợ, cứ nhìn trừng trừng vào mặt bà ta, rồi khi mọi người kéo được bà ta đi thì tôi cũng dắt xe về phòng trọ của mình. Trước lúc đi bà ta tuyên bố: “Mày cứ làm con * bám chồng bà đi, nhưng đừng mong rút được tiền của nhà bà và lấy được chồng bà”.
Tôi biết anh chẳng phải đại gia gì, lại gánh nặng nuôi gia đình nên chẳng bao giờ dám mơ tưởng mình được sống trong nhung lụa hay có ngày trở thành vợ của anh. Nhưng thỉnh thoảng vì những cơn giận dữ anh chẳng đưa cho tôi đồng nào. Có lần, suốt nửa tháng anh không đến, tôi điện anh cũng chẳng nghe máy, tôi lên đến cơ quan anh không thèm gặp. Tôi không dám làm căng, chỉ có thể quay về phòng trọ và nằm khóc.
Cơn đói ập đến, mấy hôm đầu tôi còn có thể ăn cháo trắng qua ngày vì trong nhà còn một ít gạo, nhưng rồi gạo cũng hết và tôi chỉ có thể uống nướng lọc cầm hơi. Tôi đói, lử đử. Và đã không ít lần hàng xóm phải đưa tôi vào viện trong tình trạng ngất vì đói. Chỉ đến lúc đó, anh mới hết lạnh lùng và đến đưa tôi ra khỏi viện, làm hòa và đưa tiền cho tôi.
Có những buổi tối, tôi ngồi trong căn phòng trọ của mình, với những vỉ thuốc ngủ trước mặt. Đó là những lúc anh hẹn đến nhưng rồi lại không, và với linh cảm của mình, tôi biết anh đang đi cùng một con nhỏ nào khác. Tôi nhớ anh, tôi khát khao anh, tôi cần anh và tôi căm thù anh.
Nhưng tôi mới chỉ dám chết 2 lần. Cả 2 lần anh đều đến khi tôi đã thoát hiểm, và trong cơn lơ mơ của mình, tôi có nghe anh nói với mấy người hàng xóm: “Yên tâm đi, nó cao số lắm không chết đâu mà lo”.
Tim tôi đau nhói, tôi hiểu rằng mình chẳng là gì trong cuộc sống của anh, và tôi cần anh chứ chưa bao giờ anh cần tôi.
Rồi tôi nghe lời khuyên của nhiều người, quyết định đi tìm việc làm để không phải phụ thuộc vào anh. Nhưng khi mang hồ sơ đến gần 10 nơi thì chẳng nơi nào nhận, tôi cũng mất mấy trăm nghìn ở trung tâm việc làm nhưng đều thất bại, cứ nghĩ tìm việc bán hàng cũng đơn giản nên tôi thử. Tôi xin làm một chân bán hàng quần áo ở gần nhà, người ta bảo lương tháng 1,2 triệu, thời gian từ 10 giờ sáng đến 10 giờ tối, tôi chấp nhận. Làm hùng hục 5 ngày liền, tôi bất ngờ bị cho nghỉ việc mà chả được trả đồng lương nào. Tôi buông xuôi, dường như số phận vẫn cột chặt tôi với anh, với túi tiền của anh.

Một người bạn của tôi bảo: “Mày đã chấp nhận sống bám vào lão thì cố mà moi cho lắm tiền chứ, việc gì phải tằn tiện thế”. Tôi cũng chỉ im lặng. Họ không biết rằng, gần 20 tuổi, được đọc và nghe kể nhiều về những món ăn ngon, nhưng thực sự là nhờ có anh tôi mới biết đến những món như gà Mạnh Hoạch, gà đen, cá om dưa...., tôi biết quả măng cụt ăn mát như thế nào, quả vú sữa phải ăn ra sao….và tôi biết hạnh phúc là một thứ quá xa xỉ đối với mình.
Theo:zing.vn
Rạch Bụng để phá thai, kinh dị. Cấm phụ nữ và trẻ em dưới 18t.
Người anh trai đã bị cảnh sát bắt giữ và thú nhận đã rạch bụng em bằng dao cạo để bỏ bào thai ra, rồi mang đi chôn. Người anh trai khai làm việc này một mình.
Cảnh sát trưởng của tỉnh Ewaz Khan cho biết, hiện người mẹ chưa bị bắt giữ vì bà đang sống ở khu hẻo lánh, cách xa thủ phủ của tỉnh.
Bé gái đã được đưa tới chữa trị ở Căn cứ không quân Bagram bên ngoài Kabul vào thứ ba tuần trước. Tình trạng sức khỏe của em cho đến thứ sáu vừa qua vẫn rất nguy kịch. Bác sỹ ở Bagram cho biết bé gái đang mang bầu được khoảng 5 tháng khi bị phá thai.
Cuộc “phẫu thuật” được thực hiện từ 9 ngày trước, và không hề có thuốc gây tê. Bác sỹ Gulam Mohammad Nader điều trị cho bé gái cho biết, các vết mổ được khâu bằng loại dây dày, thường được dùng để khâu bao tải đựng khoai tây. Theo bác sỹ, vết thương bị nhiễm trùng nặng.
Anh trai của bé gái, 20 tuổi, cho biết từ trong nhà giam rằng rất hối hận vì hành động của mình. “Tôi đã nghĩ mọi chuyện đơn giản”, Ali nói. Ali còn cho biết thêm mẹ anh phản đối chuyện nạo thai, mặc dù bà không cản anh.
Theo Mohammad Nasir Fayaz, người đứng đầu quận nơi gia đình bé gái sống, bé gái cho biết mẹ mình cũng tham gia vào vụ phá thai.Được biết bé gái không biết gì về kế hoạch của anh trai và mẹ cho đến khi bị lôi ra một nhà nuôi gia súc. Bé gái cho biết hai người đã vật, đè bé xuống đất trong khi rạch bụng bé. Bé đã chống cự, vùng dậy nhiều lần và nhớ nhìn thấy anh trai lôi bào thai trong bụng ra.
Cảnh sát đã tìm thấy bào thai và người đàn ông bị tình nghi hãm hiếp bé gái cũng đã bị bắt.
Vụ phá thai bị vỡ lở khi bé gái không thể bình phục sau 4 ngày nằm ở nhà, khiến người cha phải đưa bé vào một bệnh viện ở gần làng. Người cha nói dối với các bác sỹ là bé bị chó cắn. Tuy nhiên, các bác sỹ đã phát hiện ra sự thật sau khi kiểm tra bệnh nhân.
Một bác sỹ bệnh viện đã gọi cho các quan chức y tế tỉnh và các quan chức này đã quyết định đưa bé gái tới Bamiyan càng nhanh càng tốt. Tuy nhiên sau đó bé gái đã được chuyển tới Bagram do bệnh viện Bamiyan không có đủ thiết bị chữa trị cho bé gái.
“Tôi đã nói với bác sỹ hãy giữ bí mật mọi chuyện bởi tôi sợ cha mẹ em bé sẽ giết chết em”, Ihsanullah Shahir, người đứng đầu cơ quan y tế của tỉnh cho biết.
Theo người phát ngôn của Bộ y tế, tại Afghanistan, phụ nữ không được phép nạo phá thai, trừ khi sức khỏe của người mẹ bị đe dọa. Và thậm chí nếu sức khỏe của người mẹ bị đe dọa, việc nạo phá phải được sự phê chuẩn của nhóm bác sỹ gồm 3 người.Các gia đình tại Afghanistan thường che giấu chuyện con cái họ bị cưỡng hiếp do lo ngại danh tiếng và tương lai của họ có thể bị hủy hoại. Các bé gái từng bị hãm hiếp hầu như không còn có cơ hội lấy chồng và nếu có kết hôn họ thường bị chồng xa lánh. Nạn nhân cùng gia đình nạn nhân thường mang một vết nhơ danh lớn suốt cuộc đời.
Mẹ tôi, người mẹ tốt nhất thế gian tên Lý Diệm Hà

Bưng bát mì, mắt tôi trào lệ. Buông đũa, tôi quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân mẹ sưng phồng lên to hơn cả cái bánh bao, tôi chẳng biết nói gì… Nhà tôi vô cùng nghèo khó ở làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, thành phố Thiên Tân.
Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi, tôi bốn tuổi, ông nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, các món nợ nần trong nhà lớn dần theo thời gian, năm tháng. Khi bảy tuổi, tôi được đi học, mẹ lại phải đi vay mượn rất nhiều để trang trải học phí cho tôi. Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì đã bị bỏ đi, còn ngắn tũn. Tôi phải dùng dây buộc nó cũng một cái que làm cán để viết. Lại còn dùng một cái dây chun thay tẩy để xoá sạch những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại lên đó. Mẹ thương tôi đến mức, cũng có lúc nuốt nước mắt đi vay vài hào bên hàng xóm để mua vở và bút chì cho tôi. Nhưng mẹ luôn vui vẻ vì bất kể bài kiểm tra nhỏ hay kỳ thi lớn, tôi luôn đứng đầu, toán thường được 100/100 điểm. Được mẹ khích lệ, tôi càng học càng ham và thực sự không hiểu trên cuộc đời này còn gì vui sướng hơn là học. Tôi đã thông thạo cộng trừ nhân chia và phân số, số phần trăm từ trước khi vào tiểu học. Vào tiểu học, tôi bắt đầu tự học chương trình toán lý hoá của bậc trung học thổ thông; Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức kỳ thi vật lý của bậc trung học, tôi là đứa học trò nông thôn duy nhất của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong ba người đỗ đầu. Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân, tôi vui sướng chạy như bay về nhà.
Nhưng thật buồn, khi tôi báo tin vui, nét mặt bố mẹ tôi vẫn không hết những nét khổ đau. Bà nội vừa mất nửa năm, ông nội đang cận kề thế giới bên kia, nhà tôi đã mắc nợ tới hơn mười ngàn Nhân dân tệ. Tôi lặng lẽ quay về bàn học, nước mắt chan hòa suốt cả ngày. Đến tối, tôi nghe thấy nhà ngoài có tiếng cãi cọ. Thì ra mẹ tôi đang định dắt con lừa con của nhà đi bán, cho tôi đi học, nhưng bố tôi không chịu. Ồn ào làm ông nội tôi nghe thấy. Bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã lìa đời. Sau lễ tang ông nội, gia đình tôi lại mắc thêm vài ngàn tệ nợ nần.
Không dám nhắc đến việc đi học nữa, tôi cất tờ “Giấy báo nhập học” thật kỹ vào trong gối, hàng ngày ra đồng làm việc cùng mẹ. Sau hai hôm, tôi và bố cùng lúc phát hiện ra: con lừa con biến mất rồi. Bố sắt mặt lại, hỏi mẹ: “Bà bán con lừa con rồi sao? Bà bị dở hơi không? Sau này lấy gì kéo xe? Lương thực hoa màu bà đẩy xe tay nhé, bà tự cõng nhé? Bà bán lừa một hai trăm bạc liệu cho nó học được một học kỳ hay là hai học kỳ?”. Hôm đó mẹ đã gào khóc, dùng một giọng rất dữ dội rất hung dữ để át lại bố: “Con mình đòi đi học thì có gì sai? Nó là đứa duy nhất huyện này thi lên được trường số 1 của thành phố, tôi không thể để cho tiền đồ của nó bị lỡ dở được. Tôi sẽ dùng tay đẩy, dùng lưng vác, để cho con tôi đi học…”
Tôi thật sự muốn quỳ dập đầu trước mẹ. Mẹ đưa tôi 600 tệ bán lừa. Tôi được học, mà còn học tiếp, thì mẹ ơi, mẹ sẽ khổ sở biết bao nhiêu, vất vả bươn chải thêm bao nhiêu nữa vì con?
Mùa thu năm đó tôi quay về nhà lấy áo lạnh, thấy bố tôi gầy guộc, da vàng bọc xương đang nằm trên giường sưởi. Mẹ lặng lẽ bảo tôi: “Sơ sơ thôi, bị cảm, sắp khỏi rồi”. Tình cờ, hôm sau tôi xem vỏ lọ thuốc của bố, thì nhận ra đó là thuốc ngăn ngừa sự phát triển của tế bào ung thư. Tôi khóc hỏi mẹ mọi chuyện là thế nào. Mẹ nói, từ sau khi tôi đi học, bố bắt đầu đi ngoài ra máu, ngày càng nặng lên. Mẹ vay sáu nghìn tệ đưa bố lên Thiên Tân, Bắc Kinh đi khắp nơi, cuối cùng xác định là ung thư đường ruột. Bác sĩ yêu cầu bố phải mổ gấp. Mẹ đang định đi vay tiền tiếp, nhưng bố kiên quyết không cho. Ông nói, bạn bè họ hàng đã vay khắp lượt rồi, chỉ vay mà không trả thì còn ai muốn cho mình vay nữa! Hàng xóm kể với tôi: Mẹ dùng một phương pháp thủ công và vất vả nhất trên đời để gặt lúa mạch. Mẹ không đủ sức gánh lúa mạch ra sân kho để tuốt hạt, mẹ cũng không có tiền thuê người giúp, mẹ bèn gặt dần, lúa mạch chín chỗ nào gặt chỗ đó, sau đó dùng xe cải tiến chở về nhà, tối đến mẹ trải một tấm vải nhựa ra sân, dùng hai tay nắm từng nắm lúa mạch đập lên một hòn đá to… Lúa mạch trồng trên ba mẫu đất của nhà, một mình mẹ làm, mệt đến mức không đứng dậy nổi nữa thì mẹ ngồi xổm xuống cắt, đầu gối còn chảy máu vì quỳ, bước đi cà nhắc… Thương mẹ khôn xiết, tôi vừa khóc vừa chạy về nhà, gọi mẹ:
“Mẹ ơi mẹ, con không đi học nữa đâu…”. Kết quả, mẹ vẫn tống tôi lên trường. Tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của tôi chỉ có 60 đến 80 tệ (khoảng 150.000 VND), thật thảm hại khi so với những người bạn học đồng niên, mỗi tháng họ có tới 200-240 tệ. Nhưng chỉ mình tôi biết, món tiền nhỏ này mẹ tôi cũng phải tằn tiện lắm, từ ngày đầu tháng đã dành từng hào từng hào, bán từng quả trứng gà, rau xanh lấy từng đồng từng cắc. Có lúc dành dụm không đủ đã phải giật tạm dăm ba chục. Mà bố tôi, em trai tôi, dường như chẳng bao giờ có thức ăn, nếu nhà ăn rau cũng chẳng dám xào mỡ, chỉ chan tí nước dưa muối ăn qua bữa. Mẹ không muốn tôi đói, mỗi tháng mẹ chăm chỉ đi bộ hơn mười cây số mua mì ăn liền với giá bán buôn. Rồi cứ cuối tháng, mẹ vất vả cõng một túi nặng lên Thiên Tân thăm tôi. Trong túi ấy ngoài những gói mì tôm ra, còn có nhiều xếp giấy loại mẹ phải đi bộ 6km tới một xưởng in ngoài thị trấn để xin cho tôi (đó là giấy để tôi làm nháp toán), cả một chai tương cay rất to, cải bẹ muối thái sợi, và cả một cái tông đơ để cắt tóc. Cắt tóc nam ở Thiên Tân rẻ nhất cũng phải 5 tệ, mẹ muốn tôi dành tiền cắt tóc để mua thêm lấy vài cái bánh bao mà ăn. Tôi là học sinh cấp 3 duy nhất của Thiên Tân đến cả rau ở bếp ăn nhà trường cũng không mua nổi. Chỉ có thể mua vài cái bánh bao, mang về ký túc ăn cùng mì sợi khô hoặc chấm với tương ớt, kẹp dưa muối để ăn qua bữa. Tôi cũng là học sinh duy nhất không có giấy kiểm tra. Chỉ có thể tận dụng giấy một mặt của xưởng in để viết bài. Tôi là đứa học sinh duy nhất chưa bao giờ dùng xà phòng, khi giặt quần áo tôi thường đi nhà bếp xin ít bột kiềm nấu ăn (dùng để hấp bánh bao, làm bánh nướng, làm nước sôđa...) để thay xà phòng. Nhưng tôi chưa bao giờ tự ti, tôi cảm thấy mẹ tôi khổ cực cả đời, như người anh hùng chống lại đói khổ, làm con của người mẹ như thế tôi rất tự hào. Tôi yêu mẹ tôi biết nhường nào. Lúc mới lên Thiên Tân, tiết học tiếng Anh đầu tiên khiến tôi hoa mắt, nhức đầu vì chẳng hiểu gì. Khi mẹ lên, tôi kể cho mẹ nghe tôi sợ tiếng Anh thế nào, mẹ chỉ cười hiền lành bảo: “Mẹ vẫn biết con là đứa trẻ khổ cực nhất, nhưng mẹ không thích con kêu khó, vì chịu khổ được thì chả còn gì khó nữa con trai ạ.”
Mẹ ơi, con sẽ thành công
Tôi có tật nói lắp, người ta bảo học tiếng Anh cần làm chủ được cái lưỡi của mình, bởi vậy tôi thường lấy một hòn sỏi ngậm vào miệng, rồi luyện tiếng Anh. Hòn sỏi cọ xát vào lưỡi, có lúc máu chảy ra bên mép, nhưng tôi cố gắng kiên trì. Nửa năm qua đi, hòn sỏi nhỏ đã bị mài tròn, lưỡi tôi cũng đã mềm hơn, tiếng Anh của tôi đứng thứ 3 trong lớp. Tôi vô cùng biết ơn mẹ, lời mẹ đã động viên tôi vượt qua khó khăn trong học tập. Năm 1996, lần đầu tiên tôi được tham gia cuộc thi Olympic tri thức toàn quốc khu vực Thiên Tân, đoạt giải Nhất môn Vật lý và giải Nhì môn Toán học, tôi được đại diện Thiên Tân đi Hàng Châu tham gia Cuộc thi Olympic Vật lý toàn Trung Hoa. Đoạt Cup rồi lên đường dự Olympic Vật lý Thế giới. Tôi không ngăn được khát khao của mình, tôi viết thư báo cho mẹ tin vui và mơ ước của tôi. Nhưng chỉ được giải Nhì, tôi nằm vật ra giường, bỏ ăn. Dù đạt thành tích cao nhất trong đoàn Thiên Tân, nhưng nếu tính cả những khốn khổ của mẹ tôi vào, thì thành tích này không xứng đáng. Về trường, tôi ngồi nghe các thầy phân tích nguyên nhân thất bại, nguyên nhân là: Tôi những muốn phát triển toàn diện cả Toán Lý Hoá, mục tiêu của tôi quá nhiều nên sức lực tinh thần tôi phải phân tán rộng. Tôi tham lam quá chăng!?
Nếu tôi chỉ chọn một mục tiêu trước mắt là kỳ thi Toán, nhất định thắng. Tôi hiểu ra điều đó. Tháng 1/1997, cuối cùng tôi đã giành chiến thắng tại kỳ thi Olympic Toán toàn Trung Quốc với điểm số tuyệt đối, lọt vào đội tuyển Quốc gia. Cả mười kỳ thi kiểm tra ở đội tuyển tôi đều là người đứng đầu. Với thành tích đó, tôi được sang Argentina tham gia kỳ thi Olympic Toán quốc tế. Nộp xong phí báo danh, tôi gói ghém sách vở cần chuẩn bị và tương đậu cay của mẹ, sẵn sáng lên đường. Giáo viên chủ nhiệm và cũng là thầy giáo dạy Toán thấy tôi vẫn mặc bộ quần áo cũ của người khác cho, những thứ áo quần lộ cộ màu sắc, kích cỡ lủng củng, liền mở tủ áo của tôi, chỉ vào những áo những quần lùng nhùn vá víu và hỏi: “Quần áo của con thế này đây ư, Kim Bằng?”
Tôi đáp: “Thầy ơi, con không sợ người khác cười con nghèo đâu! Mẹ con vẫn bảo "phúc hữu thi thư khí tự hoa" (có nghĩa là, trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa), con mặc những thứ này gặp tổng thống Mỹ Bill Clinton cũng chẳng thấy ngượng.”
Ngày 27/7, Olympic Toán học Thế giới lần 38 khai mạc. Chúng tôi thi liên tục trong năm tiếng rưỡi đồng hồ, từ 8h30 phút sáng tới 14h00 chiều. Trong buổi công bố kết quả vào hôm sau, đầu tiên tôi không muốn nghe thấy tên mình được công bố ở vị trí Huy chương Đồng; Sau đó đến lượt công bố Huy chương Bạc, không phải tôi. Cuối cùng, công bố Huy chương Vàng, người đầu tiên và thứ hai không phải tôi, người thứ ba - tên tôi được đọc dõng dạc. Tôi khóc lên vì vui sướng, tôi tự nhủ: “Mẹ ơi, con mẹ thành công rồi!”
Ngay chiều hôm đó, Đài phát thanh Nhân dân Trung ương TQ và Đài truyền hình Trung ương TQ đưa tin tôi và một người bạn nữa đoạt Huy chương Vàng kỳ thi Olympic Toán học. Ngày 1/8, chúng tôi trở về trong vinh quang. Hiệp hội khoa học Trung Quốc và Hội Toán học TQ tổ chức lễ đón thật long trọng.
Lúc đó, tôi rất muốn về nhà, muốn sớm được gặp mẹ, muốn được chính tay đeo tấm huy chương vàng chói lọi lên cổ mẹ. Mười giờ đêm tối hôm đó, tôi cuối cùng đã băng đêm về nhà. Người mở cửa là bố, nhưng người ôm chặt lấy tôi vào ngực trước lại chính là mẹ.
Dưới bầu trời đầy sao, mẹ đã ôm tôi rất chặt! Ôi mẹ của con mới vĩ đại làm sao, thân thương biết nhường nào!
Lấy tấm huy chương vàng đeo lên cổ mẹ, tôi khóc nhẹ nhõm và hạnh phúc.
Ngày 12/8, trường Trung học số 1 của Thiên Tân chật ních người, mẹ được ngồi lên bàn Chủ tịch danh dự cùng các quan chức ngành giáo dục Thiên Tân và các giáo sư toán học hàng đầu. Hôm đó, tôi đã phát biểu thế này: “Tôi muốn dùng cả sự sống của tôi để cảm tạ người mẹ đã sinh và nuôi nấng tôi. Mẹ tôi là một người phụ nữ nông dân bình dị, nhưng những đạo lý mẹ dạy tôi nên người đã nâng bước tôi suốt cả cuộc đời.
Tôi bỗng nhớ...
Năm lớp 10, tôi muốn mua cuốn “Đại từ điển Anh-Trung” để học tiếng Anh, không có tiền, nhưng mẹ vẫn nghĩ cách giúp tôi. Sau bữa cơm sáng, mẹ mượn một chiếc xe cút kít, chất một xe rau cải trắng, hai mẹ con tôi đẩy ra chợ huyện cách hơn 40km để bán. Đến được chợ đã gần trưa, buổi sáng đó tôi và mẹ chỉ ăn hai bát cháo ngô nấu với khoai lang đỏ. Lúc đó, đói cồn cào, chỉ mong có ai mua cho hết rau. Nhưng mẹ vẫn nhẫn nại mặc cả từng bó, cuối cùng bán với giá 1 hào một cân. Hai trăm cân rau 21 tệ, nhưng người mua chỉ trả 20 tệ. Có tiền, tôi muốn ăn cơm, nhưng mẹ bảo mua sách trước, đó mới là mục đích chính. Chúng tôi đến hiệu sách hỏi, giá sách là 8,25 tệ, mua sách rồi còn 11,75 tệ. Mẹ chỉ cho tôi 7 hào rưỡi đi mua hai cái bánh bột nướng, một tệ còn lại mẹ bảo cất đi để làm học phí. Ăn hết hai cái bánh bột nướng, đi bộ tiếp 40km về nhà, tôi vẫn đói tới mức hoa mày chóng mặt. Ôi chao, lúc này tôi mới nhớ ra đã quên không phần cho mẹ ăn một miếng bánh nướng nào, mẹ tôi chịu đói cả ngày, vì tôi mà kéo xe suốt 80km đường xa. Tôi hối hận tới mức chỉ muốn tát cho mình một cái, nhưng mẹ bảo: “…Mẹ ít học, nhưng mẹ nhớ thuở ấu thơ được thầy giáo dạy cho một câu nói của Gorki: Nghèo đói là trường đại học tốt nhất. Nếu con tốt nghiệp trường đại học này, thì những trường đại học như Thiên Tân, Bắc Kinh... chắc chắn con sẽ đỗ".
Khi nói, mẹ không nhìn tôi, mẹ nhìn xa xăm ra con đường đất ngoài kia, như thể con đường ấy dẫn tới tận Thiên Tân, tới Bắc Kinh. Nghe mẹ nói vậy, tôi cũng không thấy đói nữa, chân cũng bớt chồn hơn… Nếu nghèo đói là trường đại học tốt nhất, thì tôi muốn nói rằng, người mẹ nông dân của tôi chính là người thầy giáo giỏi nhất của cả đời tôi”.
Dưới khán đài, không biết có bao nhiêu đôi mắt ướt đẫm. Tôi quay người về phía mẹ tôi tóc đã bạc nhiều, cúi người kính cẩn trước người mẹ vĩ đại của tôi, người thày giáo giỏi nhất cuộc đời tôi.
Khám phá thế giới mật của cô gái bị bắt cóc 18 năm
Trong 18 năm, Jaycee Lee Dugard đã sống trong một thế giới bí mật và sinh hạ 2 cô con gái với chính kẻ đã bắt cóc cô. Cảnh sát đang điều tra những bằng chứng cho thấy Jaycee có bị kẻ bắt cóc “tẩy não” hay không.
Cha dượng của Jaycee Dugard, ông Carl Probyn cho rằng cô đã có một mối quan hệ tình cảm khá chặt chẽ với Garrido – kẻ bắt cóc cô khi cô mới 11 tuổi: “Jaycee có những cảm xúc mạnh với hắn ta. Nó cảm thấy đó gần như một cuộc hôn nhân”.
Các chuyên gia đã chỉ ra rằng khu vực tạm bợ nơi mà Jaycee và 2 đứa con sinh sống, bao gồm cả một chiếc cũi sắt, có vẻ như không được sử dụng. Jaycee và 2 con gái tuổi 15 và 11 được phép chơi trong vườn và trong tầm nhìn của những người hàng xóm.
Jaycee không bao giờ cầu cứu ai mặc dù Garrido thường tấn công cô. Hiện tại, cô đang điều trị và tiến hành kiểm tra về tâm lý tại một địa điểm bí mật ở phía bắc bang
Một trong những chuyên gia hàng đầu về bắt cóc của Mỹ, đồng thời là điệp viên của FBI đã nghỉ hưu Clint Van Zandt, nói: “Mối quan hệ có thể phát sinh giữa con tin, nạn nhân bị bắt cóc và kẻ bắt cóc được gọi là “Hội chứng Stockholm”, một kiểu quan hệ cảm xúc mà trong thực tế là một kế hoạch để sống sót của các nạn nhân bị lạm dụng về cảm xúc và thân thể.
Một nguồn tin thân cận của vụ án này cho rằng những phát hiện ban đầu thấy rằng cô ấy hoàn toàn khoẻ mạnh về thân thể nhưng một vài dạng tẩy não đã xảy ra. Trong suốt 18 năm, có những lúc cô đã chú ý tới việc mình là ai và không quên danh tính thực sự của mình. Thực tế, cô vẫn nhớ rất nhiều về đời sống trước đây của mình. Nhưng từ những gì chúng ta biết về Garrido thì dường như hắn đã chơi trò chơi trí tuệ với cô.
Việc học tập của Jaycee đã bị bỏ dở khi bị bắt cóc năm 1991 và cha dượng Probyn của cô nói rằng ông đã được thông báo là “tuổi cảm xúc” của cô vẫn là của một đứa trẻ 11 tuổi. “Nó không cố gắng trốn thoát. Điều này có thể đã giúp nó sống sót. Nếu nó thực sự nổi nóng, đấu tranh và cố gắng trốn thoát thì có thể nó đã bị giết rồi”.
Trong khi đó, nạn nhân đầu tiên của Garrido, Katherine Callaway ở Las Vegas, Nevada, người cũng đã bị bắt cóc và bị giữ làm nô lệ tình dục của Garrido năm 1976, đã nói: “Hắn ta là một con quỷ”. Lúc đó, Callaway là một nhân viên 25 tuổi của sòng bạc khi Garrido đi nhờ xe cô. Hắn bắt cô lái xe về một nhà kho và tại đây cô bị Garrido hành hạ về thân xác.
Tuy nhiên, các điều tra viên không hề tìm được chứng cứ nào cho thấy Jaycee bị tổn thương về thân thể.
Teen 9x coi tiền như cỏ rác
“9x đốt tiền” đã không còn là thuật ngữ để chỉ những hành vi ăn chơi thái quá của những teen “sành điệu” mà nó đã trở về đúng nghĩa đen khi ngày càng có nhiều teen thể hiện đẳng cấp của mình bằng những cách… không giống ai Bức ảnh một 9x “dân chơi” đốt tờ 100 Nhân dân tệ châm thuốc được phát tán chưa được mấy ngày thì lại tiếp tục xuất hiện 2 bức ảnh: Viết vẽ linh tinh và cắt vụn tiền khiến cư dân mạng Trung Quốc hết sức bất bình. “Những người chẳng giống ai này đã đánh mất lòng tự trọng khi chà đạp đồng tiền của quốc gia như vậy”.

Sau khi những bức ảnh được post lên, ngay lập tức những lời phản hồi dồn dập kéo đến: “Đúng là nhàn cư vi bất thiện, chỉ có những kẻ đầu óc có vấn đề mới hành xử như vậy”. “Cô ta chắc gì đã có tiền mà phải làm trò đốt tiền như vậy, xã hội lại thêm 1 thứ rác rưởi”. Trước những ý kiến cho rằng đó chỉ là những tờ tiền giả vì màu sắc và độ nét mờ nhạt của chúng nhưng rất nhiều người cũng không đồng tình: “Không biết giả hay thật, hành vi đó không thể chấp nhận, đúng là băng hoại đạo đức xã hội”.
Đối với bất kỳ quốc gia nào thì tiền tệ đều được lưu hành dưới pháp định của chính phủ và được coi là “danh thiếp quốc gia”, trực tiếp đại diện cho trình độ văn minh đồng thời phản ánh sắc diện, tri thức, trình độ văn hóa cũng như tinh thần yêu nước của công dân quốc gia đó. Bởi vậy giới trẻ cần trang bị thêm kiến thức pháp luật cho bản thân, vì cố ý hủy hoại tiền tệ của nhà nước sẽ bị xử phạt.Câu chuyện cô bé 16 tuổi làm cảm động cả trời đất

Nhưng cô được nhận những nghi lễ long trọng nhất của làng, những người anh trai của cô mặc tấm áo tang chỉ được mặc khi đưa tang cha đẻ. Anh trai cô quỳ rất lâu trước linh cữu em gái, người trong làng ai cũng đeo băng tang.
Nhưng không ai biết rằng, cô gái mười sáu tuổi này thực ra không hề có máu mủ ruột thịt gì với những người còn sống, cũng như với dân làng này, thậm chí cô chỉ là một đứa con gái riêng của mẹ kế mà ngay cả tên trong sổ hộ khẩu của làng cũng không có.
Tôi là con ruột của gia đình này
Tháng 6 năm 1994, mẹ của Thái Xuân Linh góa chồng, đem Xuân Linh và đứa em trai từ Long Châu Tập, huyện Phạm Trạch, tỉnh Sơn Đông (TQ) sang huyện Gia Tường với gia đình mới. Bố dượng của Xuân Linh làm nghề thợ mộc, tên là Thẩm Thụ Bình, tính tình hiền lành đôn hậu.
Bố dượng có cha mẹ già 70 tuổi, và bốn đứa con trai còn đang đi học. Trong đó anh con cả Thẩm Kiến Quốc đang học Đại học Giao thông ở Tây An. Ba cậu con trai còn lại học trường phổ thông trong huyện.
Gánh nặng gia đình quá lớn, nhưng bố dượng cô giỏi nghề thợ mộc, trong nhà cũng chỉ chi tiêu dè sẻn, nên cuộc sống gia đình cũng tạm đủ.
Khi ba mẹ con Thái Xuân Linh gia nhập đại gia đình ấy,cả nhà đều vui vẻ chào đón, hay có thể bởi nhà toàn đàn ông, giờ có một cô em gái mới, cả ông bà nội lẫn bố dượng đều rất yêu quý Xuân Linh.
Khi đó, Linh chỉ vì bố mất, nhà nghèo khó, cô đành bỏ học ở nhà. Bố dượng dứt khoát đưa tiền cho cô đi học trở lại. Trong nhà vốn đã bốn đứa con đi học, giờ thêm Xuân Linh, gánh nặng càng lớn. Ông bố dượng chỉ có cách dành thời gian làm thêm lúc nông nhàn mới đủ cho chi tiêu trong gia đình.
Xuân Linh vô cùng trân trọng cơ hội được đi học, ngay học kỳ đầu tiên quay lại trường, cô đứng thứ ba trong khối. Ngoài học tập, cô lo liệu việc nhà, lúc nào rảnh rỗi thì giặt quần áo cho các anh, vác gỗ cho bố dượng, ông bố dượng thường khen ngợi:
- Bố thật là có phúc mới có đứa con gái ngoan ngoãn thế này.
Thời gian hạnh phúc chẳng bao lâu, đầu mùa hạ năm 1995, bố dượng cô trong lúc làm công trình đã ngã từ tầng ba xuống, bị liệt giường. Cột trụ trong gia đình đã gẫy, nguồn kinh tế chính của gia đình bị cắt đứt, và tiền chữa bệnh của bố dượng cô đã mang lại một khoản nợ rất lớn cho gia đình.
Thật đáng tiếc, khi mẹ Xuân Linh được bác sĩ cho biết,bệnh của chồng mới sẽ không bao giờ khỏi, cả đời nằm liệt giường, mẹ cô đã rất đau khổ. Bà không thể chịu đựng nổi sự rủi ro liên tiếp từ hai đời chồng, lại biết không gánh vác được một gánh nặng quá lớn từ gia đình chồng, mất hết hy vọng và niềm tin vào cuộc sống.
Bà ôm đứa con trai nhỏ ra đi, bỏ lại một nhà đầy người già, bệnh tật, trẻ con cho dù Xuân Linh năn nỉ, cầu xin mẹ như thế nào.
Thấy bố như thế, người con trai thứ hai định xin nhập ngũ, ông bố không đồng ý bởi anh thứ hai và thứ ba sắp cùng thi tốt nghiệp phổ thông, thành tích luôn đứng đầu trường.
Người con thứ ba cũng đòi bỏ học, muốn đi làm để gánh vác gia đình.
Vào lúc cả nhà bàn cãi, Xuân Linh đề nghị cho em nghỉ học, thay mẹ chèo chống gia đình này. Bố dượng cô rơi nước mắt, ngay cả ông bà nội cũng khóc. Bố dượng cô đau khổ nói:
- Xuân Linh, bố xin lỗi con! Các anh con đã học chừng đó năm rồi, giờ bỏ đi uổng phí quá, bố biết là làm thế con sẽ thiệt thòi
Ba người anh trai đều nắm chặt tay em gái, cùng thề với bố, cho dù sau này ai thi đỗ đại học, cũng đều nhớ công người em gái.
Mẹ Xuân Linh bỏ đi, nguồn kinh tế của gia đình lại mất hẳn chút hỗ trợ cuối cùng. Ông bà nội đều thở dài, bố dượng gạt nước mắt, các anh trai Xuân Linh cũng lo âu, cả nhà rơi vào tình trạng thấp thỏm bất an, buồn thảm. Những người làng an ủi cô bé:
- Ở đây cháu không có người thân, hay là cháu quay về nhà ông bà ở bên Phạm Trạch đi!
- Không, cháu không đi được, mẹ cháu bỏ đi rồi cháu không thể cũng bỏ đi nốt!
Xuân Linh nói với bố dượng:
- Bố ạ, mẹ con bỏ đi rồi, là mẹ con nhẫn tâm; nhưng con hứa con không bao giờ bỏ nhà đi, con sẽ ở lại đây cùng vượt qua hoạn nạn với mọi người, từ hôm nay con xin được là con đẻ của bố!
Năm đó, Xuân Linh mới 12 tuổi, đổi từ họ Thái sang họ Thẩm.
Làm đồng, việc nhà, chăm sóc người lớn, tất cả mọi việc Xuân Linh đều gánh vác, cô bé làm việc như một phụ nữ thực thụ trong một gia đình nông dân, thức dậy lúc mặt trời mọc, trời tối hẳn mới nghỉ ngơi, cẩn trọng tính toán từng món một trong gia đình để loliệu qua ngày.
Xuân Linh biết, để gia cảnh đỡ khó, thì sức khỏe của bố phải tốt lên, cho nên vào những lúc nông nhàn, cô bé không quên chăm sóc chu đáo cho bố. Mùa hè năm 1996, thời tiết nóng bức, bệnh tình bố dượng cô nặng lên, Xuân Linh quyết định đưa bố lên nằm viện trên thành phố Tề Ninh.
Thu xếp xong việc nhà, cô kéo bố lên thành phố chữa bệnh. Đường đất 80 km, cô kéo xe hết đúng hai ngày một đêm. Khi đến nơi, chân cô đã lở ra, vai kéo sưng u lên một cục lớn.
Để tiết kiệm tiền, Xuân Linh đã ngủ trong nhà để xe đạp của bệnh viện, người trông xe tưởng cô là ăn mày, đã mấy lần xua cô ra ngoài. Xuân Linh đành kể hết sự tình, ông già trông xe cảm động quá, không chỉ cho cô mang chiếc xe kéo đặt vào tận bên trong nhà xe, còn kiếm cho cô một cái màn chống muỗi.
Dưới sự chăm sóc của con gái nhỏ, bệnh của bố dượng cô dần ổn định hơn, cô lại kéo bố về quê trên chiếc xe ấy.
Vừa về đến quê, là vào vụ thu hoạch lúa mạch, các anh đều đang ở trường, ông bà nội chỉ có thể giúp cô nấu cơm và bó những túm lúa, thế là hơn bảy mẫu đất lúa mạch đang chín, lại một mình Xuân Linh cắt. Để kịp thu hoạch, suốt mấy ngày liên tục cô bé ngủ lại ngoài ruộng lúa, mệt tới mức không chống đỡ nổi nữa thì nằm ngủ luôn trên lúa mạch, ngủ dậy lại cắt tiếp.
Vì quá lo lắng, lại vì lao lực, miệng Xuân Linh nở những mụn nước nhỏ, tay chân xước máu. Thật sự cô bé đã kiệt sức, còn lại hai mẫu lúa mạch nữa.
Đều là lương thực gia đình trông vào đó!
Cô bé bất lực đứng giữa ruộng lúa mạch khóc nức nở không thành tiếng, khóc tới mức hàng xóm chung quanh thấy thương hại quá, bèn tới năm tay mười tay giúp cô gặt nốt mảnh ruộng.
Đợt thu hoạch khó nhọc đó đổi lại được lương thực đủ ăn cho cả gia đình.
Anh thứ hai đã đỗ kết quả rất cao trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, nhờ kết quả đó, anh được tuyển vào trường đại học Đồng Tề ở tận Thượng Hải.
Cầm giấy báo nhập học của anh thứ hai, Xuân Linh chạy như bay về nhà quên hết mệt nhọc, nhảy lên vui sướng. Nhìn đứa em gái vừa bé vừa đen, người anh thứ ba là Thẩm Kiến Văn rớt nước mắt tủi thân vì thi trượt đại học.
Thẩm Kiến Văn buồn rầu nói:
- Anh xin lỗi, em đã vất vả vì cả gia đình, mà anh lại thi trượt!
Vừa nói anh ba vừa khóc. Xuân Linh hốt hoảng nắm lấy tay anh:
- Năm nay thi trượt thì năm sau thi tiếp, anh đừng nản chí như thế!
Thẩm Kiến Văn quyết định không thi đại học nữa, ở nhà kiếm sống giúp em gái. Xuân Linh không đồng tình:
- Em chịu vất vả cũng chỉ vì muốn các anh học lên đại học mà thôi! Anh thất bại là em cũng thất bại!
Ba nghìn Nhân dân tệ học phí là gánh nặng quá lớn với cả gia đình. Vào lúc bất lực ấy, Thẩm Xuân Linh nghĩ đến chuyện đi bán máu.
Lần thứ nhất đến nơi bán máu, vì quá nhỏ tuổi, bác sĩ không đồng ý!
Lần thứ hai, cô nói dối tuổi mình, cuối cùng được bán 200 ml máu. Cầm được 400 tệ tiền bán máu, nỗi buồn bã của cô vẫn không bớt đi. Vì 400 tệ so với 3.000 tệ thì còn quá ít ỏi. Như cốc nước hắt vào đống lửa, chả thấm vào đâu.
Ba ngày sau, cô quay trở lại trạm y tế. Lần này, nói kiểu gì bác sĩ cũng quyết không lấy máu của Xuân Linh. Quá lo lắng, cô đành quỳ xuống cầu xin bác sĩ, và kể cho ông biết lý do.
Bác sĩ trầm ngâm rất lâu, cuối cùng ông thở dài bảo:
- Thôi được, chỉ một lần này thôi nhé! Lần sau cháu đừng đến đây nữa, cháu còn quá nhỏ, cơ thể còn đang phải lớn nữa!
Ông bác sĩ chỉ rút một lượng máu rất nhỏ tượng trưng, rồi móc túi ra đưa cho cô 700 tệ, làm Xuân Linh vô cùng cảm động.
Về nhà, Xuân Linh đưa tiền cho bố dượng, bố vội hỏi tiền ở đâu ra mà nhiều thế này, cô nói dối là đi vay người ta.
Bố cô cầm tay con xem xét, lại móc từ túi cô ra hai tờ giấy bán máu.
Cả nhà cô đều kinh hãi.
Nhưng số tiền đó còn lâu mới đủ được, dù chỉ một nửa học phí cho người anh.
Bố dượng cô quyết định bán đi một phần mảnh đất từ ngôi nhà cũ của họ, ông bà nội cũng bán ba cây dương vốn định dành gỗ để đóng quan tài cho ông bà sau này. Khi bố dượng không đồng ý bán ba cây dương, ông bà nói:
- Máu của Xuân Linh còn không tiếc, chúng tôi còn cần quan tài để làm gì nữa!
Dưới sự nỗ lực của toàn gia đình, tiền học cho anh hai, anh ba cuối cùng đã thu xếp xong. Để anh Thẩm Tiến Quân có thứ để lên trường, suốt mấy tối liền Xuân Linh thức khuya khâu vỏ chăn mới và giầy vải cho anh.
Vào lúc lên đường, Xuân Linh ra bến xe tiễn anh, cô nói:
- Anh ạ, nhà mình tuy nghèo, nhưng khảng khái, anh phải học cho ra học, anh đừng lo lắng chuyện ở nhà, cũng đừng tự khắc nghiệt với bản thân mình quá, anh cần tiền tiêu cứ viết thư về cho nhà nhé, em sẽ lo cho anh!
Thẩm Tiến Quân không nén được, ôm lấy đứa em nhỏ vào lòng, cảm động trào nước mắt.
Có thể bỏ rơi cha, không được phép bỏ rơi em
Những người anh lên đường đi học rồi, Xuân Linh bắt đầu tính toán xem làm cách nào kiếm tiền để chữa bệnh cho bố, lo học phí cho các anh trai. Ban đầu, cô định theo chân các chị trong làng ra ngoài đi làm kiếm tiền, nhưng ở nhà còn hai người già và một người bệnh đều cần chăm sóc, cô chỉ có thể ở lại. Cân nhắc kỹ, cô quyết định trồng bông.
Trồng bông không giống như trồng những cây khác, không chỉ phí sức trồng trọt, ngay khoản phun thuốc sâu cho bông cũng rất nguy hiểm, nhưng Xuân Linh tính nhẩm ra, một năm trồng bông có thể thu lãi được 8-9 nghìn Nhân dân tệ (16-18 triệu VND), cô không trù trừ bắt tay vào làm ngay.
Cô háo hức trồng xuống cây bông, nhưng chẳng mấy lâu, khu vực Lỗ Tây Nam (mấy huyện thuộc Sơn Đông) gặp dịch sâu xanh trên lá bông (Helicoverpa armigera) tràn tới, vụ dịch làm Xuân Linh cuống quýt,cô bé người còn chưa cao bằng ngọn cây bông đã cõng bình xịt thuốc sâu nặng hơn 20kg sau lưng đi dọc ruộng bông để xịt thuốc.
Cô nghe người ta nói, lúc chính ngọ thời tiết nóng nực nhất, là lúc trừ sâu có hiệu quả lớn nhất. Cô liền chọn lúc giữa trưa nắng to đi phun thuốc sâu, mặt trời rát bỏng trút nóng xuống cánh đồng bông hầm hập như một lò hấp khí nóng, làm Xuân Linh không thở nổi. Cô chỉ có thể chạy phun một hàng rồi chạy ra hít thở không khí. Một ngày vào lúc chính ngọ, vì thùng thuốc sâu bị rò chảy, cô trúng độc, ngất đi.
Người làng khiêng Xuân Linh về. Lúc tỉnh lại, cô không để ý đến sự ngăn cản của người bố nằm liệt giường, lại đòi chạy ra ruộng bông luôn. Năm đó, bông được mùa thu hoạch lớn, nhưng vì thế mà giá thu mua bị dìm xuống rất thấp, và Xuân Linh vẫn không thể kiếm được khoản tiền như cô mong muốn.
Đầu óc thông minh của Xuân Linh lại suy tính, cô đang nghĩ có cách nào kiếm được tiền nhanh nhất. Lúc nông nhàn, cô đã từng theo người làng đi thu mua hoa hòe, cành liễu (dùng như sợi bàng, sợi chiếu cói của VN), cũng từng đi bán mũ nan, đậu tương. Sau này, cô nghe người ta nói táo Tứ Thủy ở huyện bên rất rẻ, cô lại cùng ông bác trong làng đi Tứ Thủy buôn táo.
Hàng ngày, sau bữa tối, cô kéo xe kéo lên đường, lúc trời hơi rạng thì tới được vườn táo, chất đầy xe táo rồi quay về ngay. Đàn ông thanh niên kéo một xe, cô cũng kéo một xe. Dọc đường, người ta đều ăn táo giải khát, cô thì chưa từng ăn một quả táo nào, ngay cả những quả dập nát cũng giữ lại phần bố, cho ông bà ăn.
Anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa thấy đứa em 14 tuổi vất vả như thế, quá áy náy, quyết định bỏ học và cũng trốn nghĩa vụ quân sự, ởnhà kiếm sống thay em.
Xuân Linh khuyên anh thế này:
- Em hâm mộ nhất trên đời này là quân nhân, anh ở nhà rồi sau này anh sẽ ra sao? Anh cứ đi đi, em vẫn còn chống đỡ gia đình này được.
Ngày anh tư lên đường, Xuân Linh rút từ trong túi ra một ít tiền lẻ nhàu nát dúi vào tay anh trai:
- Đây là 80 tệ, tiền em dành riêng ra, anh giữ lấy để tiêu vặt, vào bộ đội rồi anh nhớ cố gắng.
Thẩm Kiến Hoa mắt rưng rưng.
Mùa xuân năm 1997 là mùa xuân vui sướng hạnh phúc nhất của Xuân Linh. Tết năm đó, ngoài người anh thứ tư đang ở bộ đội, cả ba anh trai đều quay về nhà ăn tết. Và ai cũng mang quà về cho cô em gái. Người anh cả là sinh viên mang tặng em một bộ quần áo mới, người anh thứ hai cũng là sinh viên tặng em một chiếc khăn màu hồng, người anh thứ ba đang ôn thi cũng mua cho em một hộp kem trang điểm.
Xuân Linh ôm tất cả quà vào lòng vui sướng, nhảy lên cười, lúc đó cô bé quay trở lại vẻ ngây thơ con nít vốn có. Bố gọi ba đứa con trai đến bên giường:
- Các con phải báo đáp cho Linh, vì nó đã quá khổ sở rồi. Ngày sau các con trưởng thành, các con có quyền quên bố đi, nhưng không bao giờ được phép quên Xuân Linh.
Tình thân vĩnh viễn
Công việc nhà nông bận rộn, nhưng Xuân Linh không quên bệnh của bố dượng, hễ có hy vọng, ngại gì đường xa núi cao, cô đều kéobố đi. Trời xanh không phụ người có công, bệnh của bố dượng đã đỡ hơn rất nhiều, đã có lúc ông chống được gậy đứng lên. Những người anh học hành tấn tới. Anh cả Thẩm Kiến Quốc sau khi tốt nghiệp đại học đã thi đỗ để học tiếp Thạc sĩ.
Người anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa đã được vào Đảng trong quân ngũ, được đề bạt lên làm trung đội trưởng. Tháng 9/1997, người anh thứ ba Thẩm Kiến Văn cũng thi đỗ cao đẳng, được Học viện Đông y Sơn Đông nhận vào học.
Tháng 3/1998, bà nội bỗng dưng bệnh nặng, lúc lâm chung, bà cụ nắm chặt lấy tay Xuân Linh nói: “Xuân Linh, cả đời bà chẳng có gì tiếc nuối, vì đã có một đứa cháu ngoan như cháu, bà chỉ thương xót cháu thôi!” Nói rồi bà lần từ dưới gối ra một chiếc vòng tay bằng ngọc đưa cho Xuân Linh, Xuân Linh không dám cầm. Ông nội nói:“ Xuân Linh, đấy là thứ bà nội định để dành cho cháu dâu đầu, nhưng bà nội nghĩ, cái vòng này nên để dành cho cháu, cháu hãy nhận cho bà mãn nguyện đi!”. Xuân Linh nuốt nước mắt rưng rưng nhận lấy.
Sau khi bà nội mất, người anh thứ tư viết thư về, nói sẽ chuẩn bị thi vào trường quân sự, nhưng khi biết bà nội vừa mất,trong nhà đã lo liệu hết tiền, anh bèn quyết định bỏ cuộc. Xuân Linh đọc thư, lo lắng, cô liền tìm người nhờ gửi thư cho anh trai khuyên ngăn, và gửi kèm theo đó 200 tệ, để anh trai mua sách vở ôn thi. Cô nói: “Anh ạ, thi vào trường quân sự là việc lớn cả đời anh, đừng để khó khăn trước mắt làm ngăn cản việc cả đời”.
Đúng lúc đó, mẹ Xuân Linh đã bỏ đi biệt tăm tích lâu nay, bỗng gửi thư về cho cô, thì ra mấy năm nay, mẹ cô bỏ đi rồi đã làm một tờ giấy li hôn giả mạo với bố dượng, rồi sang huyện Bình Dương ăn ở với một ông có tiệm thực phẩm, cuộc sống khá sung túc. Mẹ cô nghe qua người khác mới biết con gái mình mấy năm nay chịu cực khổ vô vàn, trong lòng bà rất ăn năn. Mẹ cô gửi thư tới muốn bảo con gái bỏ sang huyện Bình Dương, hứa sẽ tìm cho cô một gia đình đàng hoàng để gả chồng.
Đọc lá thư của mẹ, Xuân Linh nước mắt dào dạt, rất muốn được sống một cuộc sống đơn giản vô lo của một cô con gái bên cạnh mẹ. Nhưng cô cũng không thể nào bỏ rơi gia đình này, cái gia đình nghèo khổ hoạn nạn, nhưng cả nhà đều chân tình yêu thương cô!
Bố dượng biết con gái khó xử, khuyên cô:
- Xuân Linh, đi tìm mẹ con đi! Bố không trách con, cả nhà ta đã khổ, kéo theo cả đời con khổ theo thì bố không nỡ lòng nào!
Xuân Linh cắn chặt môi, quỳ xuống trước giường bệnh của bố:
- Bố ạ, khổ sở nữa con cũng chịu được, bố đừng đuổi con đi!
Xuân Linh nhờ người viết thư trả lời mẹ rằng, cô không muốn theo mẹ.
Một ngày tháng 9/1998, vì muốn kiếm tiền cho anh trai thứ tư ôn thi, cô lại nghĩ đến việc đi bán máu. Sau rất nhiều lần cầu xin, cuối cùng bác sĩ đã đồng ý, lấy 300ml máu của cô. Vốn thân thể gầy gò yếu ớt vì thiếu dinh dưỡng, giờ Xuân Linh càng yếu.
Nhưng cô lấy lại tinh thần, đi ra bưu điện gửi mấy trăm tệ đó cho anh. Lúc liêu xiêu qua đường, vì không còn tinh thần để ý kỹ, cô bị một xe tải lớn chở các cuộn sắt gạt ngã, bánh xe lớn nghiến qua người Xuân Linh.
Tin dữ đến, ông nội cô không chịu đựng nổi, đổ bệnh liệt giường, bố dượng Xuân Linh cũng ngất đi nhiều lần. Người anh thứ ba Thẩm Kiến Văn là người đầu tiên biết tin này, anh chạy về nhà, chỉ còn biết khóc bên thi thể em.
Người anh thứ hai Thẩm Kiến Quân nhận được điện báo,suốt hai ngày đi tàu về không ăn không ngủ, khóc từ Thượng Hải về đến Sơn Đông.
Ở tít tận Tây An, người anh cả Thẩm Kiến Quốc đang học thạc sĩ được tin cũng khóc rụng rời, không thể về dự đám tang được, anh điện về nhà: “Em gái yêu quý, em dùng tấm lòng người mẹ để gánh vác cả gia đình này, dùng đôi vai yếu ớt để dựng lên một niềm hy vọng, cả gia đình mãi mãi yêu em.”
Vừa nhận được giấy báo nhập học của Học viện Lục quân Quế Lâm, người anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa cũng đồng thời nhận tin em chết, anh ngã ngất đi trên thao trường. Tỉnh dậy liền vội vã về quê.
Nhưng ở quê, những người chết trẻ vị thành niên không được phép tổ chức đám ma, ngay cả nghĩa trang của dòng họ cũng không được phép vào chôn cùng.
Xuân Linh đến đây sống bốn năm, họ tên thì đã đổi, nhưng hộ khẩu thì không có, ngay cả tư cách là dân chúng của địa phương cũng không có, không được coi là người làng. Nhưng những người già trong làng cảm động trước cuộc đời hiếu nghĩa của Xuân Linh. Người già nói, đứa con gái tốt đẹp thế, chết rồi thì tại sao còn phải để nó phải chịu tức tưởi nữa.
Nhà văn Lưu Hồng, người đã từng đến viết bài phỏng vấn Xuân Linh hồi trước cũng đến dự tang lễ, và viết một bài ai điếu cho cô bé:
“Em, là một đóa hoa giữa thung lũng, một vệt mây ở bên trời, lặng lẽ đến, lại lặng lẽ đi.
Đôi vai nhỏ gánh đầy tình người, tâm hồn nhỏ nâng đỡcả gia đình, tuổi còn trẻ như thơ như họa, như tơ như khói, lại đầy gian nan khốn khó vất vả.
Em đi rồi, nhẹ như thế, như đám mây bên trời xa, câu chuyện để lại nặng như thế, ân tình cao như núi Thái Sơn...”.
Những người con gái đều có những son phấn của riêng mình, có lẽ Xuân Linh cả đời chưa chạm vào son phấn, nhưng cô vẫn là người con gái đẹp nhất.
Năm 2007, Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc dự định làm một bộ phim truyền hình 100 tập về 100 tấm gương tốt cảm động thời nay, lấy tên phim là “Câu chuyện của chúng tôi” để giáo dục thế hệ trẻ Trung Quốc, câu chuyện về Xuân Linh sẽ được dựng lại ở tập mười sáu.
Copy từ: http://forum.buonchuyen.info
“Người rắn” Palestine
Màn biểu diễn múa rắn diễn ra thường nhật trên khắp các con phố trong vùngDo đặc thù của dân tộc cũng như tín ngưỡng, Người rắn rất được tôn trọng và bảo vệ. Ngay từ những năm 70 của thế kỉ trước, chính phủ Palestine đã đặc biệt dành cho những Người rắn một khu đất rộng để sinh sống và bảo tồn di sản văn hóa đặc sắc này.

"Người rắn sống theo bộ tộc..

..họ tôn thờ và coi rắn như một vị thần..

...và như một người thân trong gia đình (Ảnh minh họa)
Người dân Palestine gọi khu vực này là Bộ tộc của người rắn bởi nghệ thuật múa rắn từ khi ra đời và phát triển đến sau này hầu hết đều lưu truyền theo gia tộc, từ đời này sang đời khác.

Múa rắn là môn nghệ thuật được lưu truyền từ đời này sang đời khác
Khi một gia đình nào trong bộ tộc người rắn có một cậu bé ra đời thì người ta lại dùng những giọt nọc độc của rắn nhỏ lên người em bé và họ tin tưởng rằng việc làm này sẽ giúp được trẻ có được những năng lực siêu phàm về rắn trong tương lai.

Những chàng trai trẻ mang trọng trách bắt rắn (Ảnh minh họa)
Trong bộ tộc người rắn, trọng trách bắt rắn thuộc về những chàng trai trẻ cường tráng và bản lĩnh bắt rắn là một trong những tiêu chí đánh giá một người đàn ông trưởng thành. Theo họ, nếu chưa bắt được rắn thì những chàng trai này vẫn chưa đủ tư cách lấy vợ. Họ không những không nhận được sự để mắt của các cô gái mà còn bị sự kì thị của cả gia tộc, suốt đời không thể thành gia lập nghiệp.

Nếu không bắt được rắn, những chàng trai này sẽ bị bộ tộc kì thị và suốt đời không thể thành gia lập nghiệp (Ảnh minh họa)
Trong mỗi buổi biểu diễn, người rắn dùng một nhạc cụ dân tộc gần giống với ống sáo. Đầu tiên họ thổi những điệu nhạc du dương, mềm mại để trấn tĩnh tinh thần rắn, sau đó là dùng một vòng kim loại buộc chặt cổ rắn khiến nó phải mở rộng miệng và nhanh chóng lấy nọc rắn ra ngoài.

Màn biểu diễn "đỉnh cao" nhất trong nghệ thuật múa rắn
Một buổi múa rắn được cho là tuyệt hảo nhất khi mà người biểu diễn có thể làm cho con rắn chui từ mũi thông qua cổ họng rồi lại từ miệng bò ra ngoài.

Người ta tặng nhau những vật dụng liên quan đến múa rắn trong hôn lễ
Đối với những người rắn, con rắn vừa là thần linh, vừa là người bạn và quan trọng nhất là công cụ kiếm kế sinh nhai. Họ đối xử với rắn như người thân trong gia đình. Mỗi khi trong tộc có đám cưới thì đồ lễ và quà tặng cũng đều liên quan đến những đạo cụ múa rắn.

Những người nghệ sĩ Palestine vẫn luôn tin vào sự thần thánh của con rắn giữ vững nét văn hóa truyền thống đặc biệt này
Thời gian gần đây có những người ngoại đạo bắt rắn để bán làm nguyên liệu chế tạo các loại giầy dép, túi xách và các phụ trang đắt tiền khác. Tuy nhiên, những người trong bộ tộc rắn ở Palestine vẫn giữ vững nét văn hóa tín ngưỡng truyền thống này.
Trông cô ấy khổ sở quá! Tội nghiệp "cái bút-người" quá!




Có bạn nào dám tình nguyện làm "bút" như cô gái này không???
Thanh Nga lappy cô gái làm xôn xao cộng đồng mạng


Trong mấy ngày gần đây xuất hiện video clip của 1 em gái có gương mặt khá xinh xắn, đáng yêu đang tự sướng trước Webcam trong một siêu thị bán laptop tại Hà Nội. Chỉ trong một thời gian ngắn khi clip này được tung lên mạng, cô bé này đã khiến các anh zai trong các forum game điên đảo.
Clip dài khoảng 40s, chỉ đơn giản ghi lại cảnh Nga tò mò ngó nghiêng và làm duyên trước màn hình máy tính trong siêu thị máy tính. Nhưng nó đã nhanh chóng lan ra khắp các forum, diễn đàn. Thậm chí, một forum đã lập hẳn topic “Thanh Nga lappy’s fan club” đây có thể nói là hiện tượng nổi bật một cách tự nhiên.
“Thực ra cái clip này của mình đuợc quay từ tận đầu năm 2008 cơ. Có một lần mình vào Pico xem máy tính. Ở đó có hàng mẫu laptop cho dùng thử, mình nhìn thấy có cả webcam. Mà thói xấu của mình là cứ thấy camera ở đâu là sà vào chụp ảnh, thế là thò mặt vào ngó nghiêng, làm điệu nhí nhảnh các thứ mà không biết nó đã tự động quay video. Mình không biết xóa đi mà cũng nghĩ là có rất nhiều người xem thử như thế, chẳng phải riêng mình nên không quan tâm gì. Ai ngờ một anh nhân viên trong Pico đã giữ lại đoạn clip quay mình và post lên blog của anh ấy. Lúc biết có cái clip đó trong blog của anh ấy, mình ức chế lắm, nghĩ là người ta xâm phạm đời tư của mình. Anh ấy thấy mình có vẻ khó chịu thì đã gỡ entry đó đi. Nhưng clip đó vẫn còn trên một trang chia sẻ video và không hiểu vì lý do gì, mấy ngày gần đây mọi người mới tình cờ xem rồi phát tán trên mạng, forum nhiều thế.
Thú thực là nếu là năm trước thì mình đã phát điên lên rồi (cười) nhưng giờ mình người lớn hơn nên cũng bình tĩnh hơn trước sự việc này.
Đầu tiên thì mình cũng có cảm giác thích một chút khi có nhiều người quan tâm biết đến, hay khen mình dễ thương này kia. Mỗi ngày thức dậy mở Yahoo thấy có hàng chục nick làm quen, add blog.
Cũng có một số người nói, mình cố tình chơi trội, lừa tình. Nghe thấy thế thì mình không thoải mái lắm, lúc đầu hơi ức chế nữa, nhưng sau thì thôi, người ta nghĩ gì thì mình cũng đành chịu.
Sau khi clip này vô tình phát tán trên mạng internet, một số cao thủ gamer của GameVN do quá hâm mộ đã tìm kiếm, săn lùng và phát hiện ra đây là cô bé này là Lê Thanh Nga (Nga Lappy, Nga Lap, kimkim) sinh ngày 12/11/1988 tại Hải Dương
Theo thông tấn xã vỉa hè, hồi cấp 3 Thanh Nga học lớp A1(03-06) trường Hồng Quang (nhất nhì Hải Dương City) và hiện Nga đang là sinh viên lớp 1Q Khoa quốc tế học Thanh Nga đang là sinh viên Đại học Hà Nội - Hanoi University - HANU (tiền thân là Đại học Ngoại ngữ Hà Nội).
Quay trở lại diễn biến tại một số diễn đàn, theo ghi nhận của một số member GVN, đây là một trong những topic thu hút lượng truy cập và nhận xét khủng khiếp nhất từ trước đến nay của diễn đàn. Topic "Thanh Nga Lappy's FC" chỉ trong một vòng 1 ngày đã có đến 50 trang bình luận.
Đông đảo các thành viên diễn đàn đều thú nhận họ yêu Thanh Nga ở cái vẻ đẹp hồn nhiên nhưng cũng rất đỗi bình thường, mũm mĩm 1 cách đáng yêu, và hơn hết, là yêu cái đẹp bên trong của Nga, từ những bức ảnh, từ những entry của blog em Nga. Chưa từng gặp mặt, chưa từng quen biết, nhưng có bạn đã cảm nhận được Nga là 1 người có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội và là 1 cô gái biết quan tâm, chia sẻ cũng như vô cùng tài năng.
Si tình, game thủ FlyinDance còn cho rằng "Thanh Nga là mẫu hình lý tưởng nhất để làm bạn gái 1 cách nghiêm túc" với lý do đây là một cô gái, đủ để xinh, đủ để có cá tính, đủ để bình thường, đủ để biết quan tâm, đủ trưởng thành và chín chắn Và Thanh Nga hội đủ các yếu tố cho 1 cô gái trong mơ, 1 người bạn đời lý tưởng...
Nói gì thì nói, nếu so sánh với những cô gái chỉ chụp ảnh khoe hàng tự sướng, ở Nga toát lên một cái gì đó rất tự nhiên và hồn nhiên đến dễ thương, bảo sao cộng đồng mạng không xôn xao ầm ĩ. Nếu như chăm sóc blog và up ảnh, video, có lẽ một ngày không xa, Thanh Nga Lappy sẽ trở thành Magibon của Việt Nam.


























